Tôi chìa tờ đơn trước mặt cô ta: Cô xem hộ em.Nàng muốn nói với ta vì biết ta yêu giọng nói của nàng.Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu.Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân.Không được đâu cậu ơi.Trong Tuổi thơ dữ dội? Không hẳn.Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà.Nhưng bạn đã giảm nhẹ chúng bằng cách lọc những dòng suy tưởng đầy rác rưởi và thuỷ tinh vỡ qua chính chiếc màng mong manh của hồn mình.Tôi biết các chú bực tôi, trước thái độ của tôi lúc ấy.Nghe nhiều rồi thấy điếc tai.
