Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế.Hơi tiêng tiếc không tập từ mấy tháng trước.Nơi ấy có bác trai, bác gái và bố mẹ tôi.Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh.Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì.Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình.Rồi cũng bước vào phòng giám đốc, nói em đã làm được gì đâu.Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân.Quả thực là hôm nay cả nhà lo.Về phần cái ác thì vẫn luôn củng cố và bành trướng địa vị của nó.