Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu.Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra.Thì anh sẽ chìa hẳn tờ giấy ghi sẵn mẩu đối thoại ấy cho em xem.Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi.Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không.Những hạt cát bị ma sát rất đau khi ngược dòng a dua là những hạt cát tạo được sức hút hớn.Bạn cũng không biết nấu ăn ngon, không biết nối điện, không biết sửa xe đạp xe máy, không biết mua bán… Lại còn không biết khom mình.Lúc đó bạn đang bỏ vỏ chai vào két và khuân xuống nhà.Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ.Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu.