Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta.Tôi biết, chỉ vì tôi trông ngứa mắt.Các anh chị đi thi đại học bác cũng đi xem bói, vừa rồi, lại nhờ cháu đèo cô đi mua hàng mã về đốt giải tà cho chị…Còn kiêng nể làm gì, họ hiểu nhau khá rõ rồi.Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy.Nhưng mà cái đó dường như có sức cám dỗ và thử thách hơn.Con người không được giáo dục đủ và rộng để đủ sức chia sẻ và lan tỏa giáo dục.Anh dạy em, biết, quay ngay.Họ xích lại gần nhau trong mối quan hệ đồng nghiệp, bè bạn.Trí nhớ của con người không dành để quan tâm được đến tuốt tuồn tuột mà để biết lưu lại cái mình cần.
