Sau khi ở nhà bác sĩ về, tôi liệng cả một xe cam nhông những tờ phúc bẩm và giấy má cũ đi.Một hôm người chủ tiệm tạp hóa kia lại mách tôi rằng đứa con trai bảy tuổi của tôi ăn cắp hai cây viết chì.Anh nói: "Chẳng còn sống bao lâu nữa thì tận hưởng thú đời đi.Hồi đó, ai hơi chỉ trích ông là ông phật ý, nổi nóng ngay.Các đệ tử không thể tắm hai lần trên một khúc sông".Điều gì đã không tránh được thì lo buồn làm gì?Tôi tới nơi vào giữa mùa du lịch.Nhưng dầu việc này mất, ta vẫn có thể kiếm được việc khác thì đã lấy gì làm tai hại cho lắm? Còn về phần các ông chủ của tôi, thì họ sẽ nhận thấy rằng Công ty chỉ là đương thí nghiệm một phương pháp mới để tẩy hơi.Chỉ làm việc không ngừng, cũng đủ cho nỗi lo âu phải tiêu tan.Vậy nguyên nhân của chứng thần kinh thác loạn là gì? Không ai biết được đủ hết.
