Xuống nữa đến cái cổ họng độ này đôi lúc đau rần rật.Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư.Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói.Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra.Còn tôi không phải viết những điều tôi không thích.Sao lại xé sách hở con.Và càng cô độc vì không được hiểu, con người ta càng dễ ích kỷ.Ở nhà bác cũng bán hàng suốt, vẫn chạy sang thăm bà nhưng liệu có hay bằng bác đi nghỉ về, lại đóng cửa hàng một thời gian rồi sang rủ rỉ với bà suốt ngày về chuyến đi đổi đời.Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.Tôi nằm trên gác, đọc hoặc viết.