Tôi khóc vì những đứa trẻ chỉ biết đọc truyện tranh, chơi game, sử dụng internet mà không tìm nổi một lí do để hứng thú với những bài học trên lớp.Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong.Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ.Một khuôn mặt ai ai cũng có.Cần quái gì sự thật và lí do.Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì.Đó gọi là biết chơi.Cuộc đời con người là chuỗi cát bụi về với cát bụi.Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.Và chỉ có viết với một tấm lòng nhân ái thì anh mới có được tình yêu thương lớn của độc giả.
