Tinh thần của thuỷ thủ cao hơn.Đừng tin họ! Chỉ có một số ít công ty lương thiện thôi.Nói đến tự tử, tôi nhớ đến trường hợp mà Bác sĩ H.Một nhà trị bệnh thần kinh có danh nhất ở Mỹ là bác sĩ A.Không bao giờ tôi mạnh hơn lúc ấy.Steel, những cuộc hội nghị của ông và các bạn đồng nghiệp thường kéo dài quá.Ông chiến đấu với những tật của ông theo cách đó trên hai năm trời, không bỏ một tuần nào hết.Chạy về miền quê được vài cây số, tôi bỏ đường cái, xuống xe ngồi khóc như con nít, trên mặt đất.Nếu không theo cách ấy mà cứ chống lại với những sự khó khăn trong đời, chúng ta sẽ ra sao? Nếu không chịu "mềm mại như cây liễu" mà cứ nhất định "cứng cỏi như cây tùng" chúng ta sẽ ra sao? Dễ biết lắm.Điều này chí lý lắm.
