Nhớ lại cái lúc tôi khóc, nước mũi chảy tong tỏng xuống trang sách.Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ.Thanh minh rồi họ lại quên ngay.Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại.Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết.Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.Khi hắn thấy hắn không thể vượt qua hoặc không có ham muốn vượt qua.Anh vừa man dại nhập vào trái bóng lại vừa như ngồi ở một nơi có tầm nhìn bao quát trên khán đài để đọc mình và đọc trận đấu.Chúng là những bước chân của suy nghĩ.