Một ngày nọ, tại một buổi bình thơ ở New York, Jolie tình cờ gặp Bill.Sau đó hai nhóm cùng lúc được giao một nhiệm vụ y hệt như nhau – nhấn nút ngay khi đèn bật sáng.Người lo lắng khó tập trung vào việc họ đang làm; họ miên man nghĩ tới nỗi lo và những vấn đề rắc rối của mình hơn là chú tâm đến những thứ xung quanh.thậm chí tôi bắt đầu nghĩ rằng hà cớ gì mình ở đây trong khi chẳng ai thuê mướn mình.tuy nhiên, họ không nhận ra mình đang thực hiện một thí nghiệm nhằm quan sát mối liên hệ giữa may mắn và những cơ hội tình cờ.mỗi tuần tôi đi một cửa hàng khác nhau, tuần này khác tuần sau, tuần tới khác tuần tới nữa”.tôi biết mình có thể được đánh giá tốt ở một công ty nào đó.Một lần nữa, Maryline cảm thấy trực giác của mình lên tiếng báo động về mối quan hệ này, nhưng cô lại không lắng nghe nó: “tôi biết con người John như thế nào và biết anh ta đang lừa dối tôi.Tôi nghĩ mình có thể không may lúc này lúc khác, nhưng chưa đến nỗi khủng khiếp như tình cảnh mà họ phải chịu đựng, thế rồi tôi nhận ra mình hạnh phúc hơn họ nhiều.Và kết quả của những thí nghiệm mới đây chỉ ra rằng những quyết định kiểu như vậy cũng dựa vào hoạt động âm thầm của trí não vô thức.