Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó.Đầu mùa hoa sữa nở rộ khắp nơi.Chợt thấy một khoảng xanh cỏ cây khá đẹp giữa cái bệnh viện xập xệ này.Có lẽ đã đến lúc đi ngủ.Rau còn già, thịt còn dai nữa chứ.Như cây bút không mực viết hoài lên trang giấy trắng.Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…).Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu.Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng.Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy.
