Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng.Vừa mặc cảm vừa đầy kiêu hãnh không muốn chúng bị ngó qua một cách hờ hững và đầy mỉa mai.Nước đôi thay, chắc đâu chúng ta đã tìm ra bản chất của sự phong phú để biết nó là gì.Hay đó là một giấc mơ ám ảnh ta? Ta phải đến bên nàng…Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.Câu chuyện có vẻ như vầy.À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn.Không ngủ cũng phải nằm.Chứ cháu nhận thức được đấy ạ.Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này.
