Lúc thì một vài tháng mới đến một lần.Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây.Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà.Không, cháu không phản đối, con không phản đối.Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình.Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc.Và trở lại chiếc bàn bé nhỏ kê ở góc phòng…Nhưng bác với cách sống của mình, cũng chỉ là một hành khách trên chuyến xe lịch sử.Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.Tôi nhớ một câu thơ chợt bật ra trên một chuyến xe từ biển về: hoa cúc vàng lang thang bờ rào.
