Rồi về tủ để đồ mặc đồ.Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông.Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự.Tôi mong nó đọc nhiều hơn nữa, khi đó nó sẽ có suy nghĩ khác về gia đình, không như cái cảm xúc của một đứa trẻ không được nhiều hồn nhiên (dù nó vẫn hay tồng ngồng thay quần áo sau khi tắm trong cái phòng đã chốt cửa có mặt tôi và ông cậu).Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.Nhưng không phải sở thích.Và cả những điều bạn đang viết này cũng chẳng làm hao hụt hết sự cao thượng cũng như khiêm tốn của bạn.Mở tủ ra, thay quần áo.Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ.Đầu và da mặt bạn mát lạnh.
