Cách đây bốn mươi năm, Sharru Nada đã từng ganh tỵ với những con người này! Ông ước gì mình được thay thế chỗ của họ! Nhưng sau bốn mươi năm, địa vị của ông và họ thật khác hẳn.Và đáng tiếc là tôi đã để vuột mất nó.Lần đầu tư đầu tiên của tôi bị thất bại, tôi đã mất hết tiền bạc dành dụm trong một năm.Điều này không những tạo điều kiện cho họ trở nên giàu có, mà qua đó tôi có thể kiếm thêm nhiều vàng cho mình.Nhưng mỗi ngày trôi qua thì sự túng quẫn của con càng bức thiết hơn.Rồi cháu hãy hình dung ra từng đoàn người bước xuống những hố đất sâu, xúc đầy một giỏ đất rồi vác lên vai, trèo lên thành hố trơn trượt để đến đắp vào bờ kênh.Họ thường mang hàng từ nơi này sang nơi khác để bán.Tất cả sự giàu có của nó là nhờ ở con người.Về sau tôi lại tin rằng, đó là do trí não đần độn của mình.- Thật sự lúc này tôi rất túng bấn, nên chưa thể trả nợ cho ông được.