Thật lạ lùng, các nhà báo thường có nhiều ý táo bạo, mới mẻ, hợp thời là vậy, mà chỉ dạy ta cách sống với một số lợi tức nhất định nào đó, chứ không bảo ta cách sống với một số thời gian nhất định.Rồi tôi sẽ xin giảng tại sao.Và tôi đố bạn kể cho tôi nghe còn tám giờ nữa bạn bạn làm được những việc gì.Không có phương pháp thần diệu nào để bắt tay vào việc cả.Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy.Chúng ta có và luôn luôn đã có tất cả số thì giờ trời cho.Thiên-tài cũng không được hưởng thêm, dù chỉ là một giờ mỗi ngày.Vậy mà tôi sẽ khuyên hoài bạn thân và cả kẻ thù của tôi phải đọc thơ rồi mới đọc những thể loại văn khác.Chương trình lập ra thì phải theo nhưng không được coi nó như một ngẫu tượng phải thờ.Nỗi nguy cuối cùng và lớn nhất là nỗi nguy tôi đã chỉ ở một chương trên: bị thất bại từ lúc đầu.
