Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa.Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ.Nhưng chuyện sẽ hay đấy, đâu chỉ có dở òm như đoạn vớ vẩn này.Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn.Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích.Chỉ còn dòng máu là hoang dã.Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.Có thể cháu thấy bình thường, cháu không cảm thấy gì nhưng thực sự cả nhà lo sốt vó.