Câu ấy tầm thường quá đến nỗi khi viết ra, thực tình tôi cảm thấy mắc cỡ.Bạn biết rằng ít nhất cũng có được nửa giờ yên ổn.Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.Tôi đã nghe một bà vợ đau đớn, bực tức nói: "Nhà tôi cứ đúng tám giờ là dắt chó đi chơi, và đúng 9 giờ 15 là đọc sách.Nghĩ kỹ, ta sẽ thấy việc tạo hoá tiếp tế thời-gian cho ta quả là một phép mầu hiện ra hằng ngày.Chúng ta không bao giờ có thêm chút thì giờ nào đâu.Bạn có thể có những nguyên tắc giúp mình tin rằng cướp bóc là làm việc phải.Buổi tối bạn đọc một chương đi - thường ngắn lắm, không dài đâu - rồi sáng hôm sau tập trung tư tưởng vào chương ấy.Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy.Thật lạ lùng! Buổi sáng, bạn thức dậy, thì này, túi bạn đã đầy 24 giờ trong cái chuỗi thời gian của đời bạn.