Có lẽ đó là một thời điểm mấu chốt để yên tâm ra đi.Có khá nhiều nhân vật mặc áo bành tô.Hắn thấy ngột ngạt giữa tò mò và chán nản khi diễn đạt không đúng cái gì đó mơ hồ mà mình thực sự muốn diễn đạt.Bạn vội lén lút mang sang đưa cho bác.Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không.Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền.Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì.Và bào chữa cho mình bởi sự chăm chỉ lo toan trong sự thiếu tri thức.Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai.