Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên.Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì.Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút.Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì.Dù sao bác vẫn hơn rất nhiều kẻ đẩy lịch sử đi lùi.Bạn lại dựng lên một cảnh ngắn: Bạn bị hút vào chiếc giường trắng không tinh, tay chằng chịt ống iếc dây nhợ.Mất cái giấc mơ đấy.Tôi như một con thú bị bầy đàn xua đuổi vì không ăn thịt.Chỉ là chuyện phiếm thôi.Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống.
