Tôi luôn luôn quay cuồng.Tôi viết thư cho những người lính khác để an ủi họ và thân nhân của họ.Cách đó sẽ giúp bạn tập được thói quen nghỉ ngơi trong khi làm việc.Ông được biết hoan lạc chính bởi ông phụng sự một lý tưởng cao cả và ý nghĩa hơn cái đời sống đáng lẽ rất tầm thường của ông.Ông nói thế, rồi nhếch mép cười, một cái cười hớn hở, đầy nhân hậu.Vậy phải làm sao? bạn có thể lại hỏi một phòng dẫn nghề nghiệp [39].Trong khi nguy hiểm, tôi lại thấy phấn khởi và cảm hứng bội phần.Nghĩ lại mấy chục năm sau này, tôi thấy những ưu tư của tôi do tưởng tượng mà ra.Hôm sau gặp họ, tôi hỏi: "Hồi hôm, ông có nghĩ tới lời tôi khuyên nhủ không?" Họ đáp: "Vừa đặt mình tôi đã ngủ rồi, thành thử không nghĩ tới được".Tôi giận tới nỗi nhất định không khi nào trở về nhà nữa.