Tôi ủng hộ mà tôi lại ngồi co chân trên xe máy dưới lòng đường? Muốn lên vỉa hè ngồi cho yên tâm lắm chứ.Ở đây là lớp học, ở đây là bệnh viện, ở đây là đường phố.Rồi lúc đấy, hai chị em cùng ra trường, bác khao to.Phừ, đã đến lúc dậy rồi, bạn chui ra khỏi chăn.Cậu em thế là tạm biệt rồi.Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ.Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không.Bác bảo: Cháu thì làm sao vận động trí não nhiều như thế.Bạn sợ sự dây dưa tình cảm để rồi ông chú cứ vô tư: Mày sang khuân cho chú cái tủ.Sáng ra hắn bắt đầu xưng hắn.
