Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua.Nghe cạch một cái là biết anh mở chốt cửa trên gác rồi chờ một lúc mới chuồn xuống.Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục.Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp.Con người muốn mau lành bệnh cũng thế.Điều cốt yếu là họ dâng hiến được năng lực phù hợp của mình.Tôi đang làm cái việc đỡ cho các nhà nghiên cứu mình về sau.Bởi nó đem lại một bản lĩnh sơ sơ trước khi bạn bị vứt ra giữa dòng hoang mang.Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.Trong cuộc đời đầy bất công vì sự nhu nhược này.