Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa.Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ.Được một lúc thì có người kéo chăn khỏi người bạn.Bác đùa lại: Sức cháu có đánh được nó không.Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn.Để chờ một sự thật tươi đẹp.Sáng tạo cũng là một công việc không thể thiếu sự tỉnh táo và đứng ngoài nó.Bác chọn đội đỏ mất rồi, cháu chọn đội xanh vậy.Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ.Bạn thì có lẽ sẽ không thanh minh.
