Hai cái tang kế nhau, đau đớn thay! Ông mất ngủ, mất ăn, cũng không nghỉ ngơi được nữa.Hai ông bà làm việc cực nhọc và chắt bóp từng xu.Nói cho đúng, đây là một bệnh viện chữa thần kinh.Ông có một tiệm bán trái cây ở Nữu Ước, vẫn hay mua 10 đến 13 toa xe cam và bưởi.Chúng tôi đem bơ, trứng lại tiệm tạp hóa đổi lấy bột, đường, cà phê.Họ không biết họ làm được việc gì mà cũng không biết thích hợp với việc gì nữa.Bà Elizabeth Connley đã khổ sở mới tìm được chân lý ấy.Những du già Ấn Độ nói rằng thở đều và sâu là một phương pháp tốt nhất để trấn tĩnh tâm thần.Nếu được như anh, mất gì tôi cũng chịu.Ông không thèm ngó tới những bức thư khen chương trình các buổi quảng cáo của ông, mà đòi được coi những bức thư chỉ trích.
