Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật.Hơi hơi nghĩ biết đâu dây thần kinh nào đó đã trục trặc và bạn phải nghe tiếng tít tít suốt đời như gã thuyền trưởng trong Peter Pan bị ám ảnh bởi con cá sấu đồng hồ.Người lớn thật buồn cười khi dạy con phải có hiếu, nhìn xem người ta khổ thế kia mà vẫn hiếu học.Ở trong cái trạng thái này, cái cảm giác mình dẻo dai nhưng có thể gục chết bất cứ lúc nào trở nên đúng.Tôi định kêu to hơn, lại thôi.Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau.Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng.Tiếng tít tít vẫn va đập vào não bộ cũng tiếng còi xe triền miên.Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không.Đã ai thực sự đặt lòng tin vào bạn đâu.
