Hoá ra bác bảo tôi nghiêm túc rồi, không phải theo dõi nữa.Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ.Chụp xong lên chiếu đánh chén ngắm ngó người ngợm phố phường.Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông.Dù những kinh nghiệm đó rất dễ tìm với một cảm quan chịu khó rung động.Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng.Biết rõ bạn là cái gì để làm gì.Trước đó, lúc nghe mẹ khóc bên cạnh, tôi đã muốn ôm lấy mẹ, gục đầu vào vai mẹ.Mùi hôi của chúng cứ thoảng xộc đến và tôi bất đắc dĩ phải hít vào cùng ôxy cần cho sự sống.Như thế vẫn chưa đủ cho một con người.
