Chiều hay nói kiểu nhà thơ nọ chiều lên trên đồng lúa vàng mơ.Tật hồ nghi có thể sinh ra nữa, nếu lương tâm cứ bị lấn áp: đ àn áp chớ đâu có tàn hủy lương tâm được.tính hy sinh nầy thực đẹp.Chừng ấy hôn nhân không phải hôn nhân , tâm giao không phải tâm giao.Học sinh lo có chiếc đầu đầy chữ hơn là biết xét nhận theo tinh thần khoa học.Họ nhẹ tay, làm việc kỹ một chút rồi trở lạitính vụt chạc như thường.Họ chưa gặp những gay cấn rơi lụy kiểu Musset, Georgges Sand để viết lòng ra bằng máu lệ đâu.Họ có một thính quan riêng để nghe trong nhạc, trong lời phô diển theo luật hòa âm, trong thi phú những tiếng nói riêng của con tim.Giữa muà xuân của tâm hồn họ, dậy lên một bản hòa tấu có đủ khát vọng, tâm tình, ý tưởng, mơ mộng, luyến tiếc, bất mãn, lãnh đạm, hăng hái vân vân và vân vân.Tâm hồn họ xao xuyến nhất là khi tim họ trở mình về chiều yêu đương, bắt họ có bao nhiêu hình ảnh lôi cuốn họ mơ mộng, suy nghĩ' tha thiết mà trong chương sau tôi sẽ trình bày cùng bạn.
