Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học.Vừa lo lắng, vừa háo hức.Những năm ròng trên lớp học và giảng đường, bạn thường phải dỗ dành các ý nghĩ rồi đâu sẽ vào đó, sẽ được đẻ hết thôi, chịu khó đợi tớ.Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau.Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng.Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ.Tôi hơi để ý anh chàng, chắc lớn hơn tôi độ dăm tuổi, xử lí cái vỏ kẹo thế nào.- Rất tiếc là không thể, thưa ông.Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác.Cháu vẫn không chịu dậy ạ.
