Thì đây kết quả như vầy: Ông Steinhardt viết thư cho tôi kể: "Tôi có vợ 18 năm rồi, và trong thời gian đó ít khi tôi mỉm cười với nhà tôi.Cho nên người ta trốn mày hết: không ai chỉ bảo chi cho mày hết, vì vô ích.Họ không oán hờn gì hết, họ không cho rằng họ bị chúng tôi phản.Người Trung Hoa thiệt khôn.Hãng đó tin cậy được và chế tạo đồ thiệt tốt".Chúng tôi chỉ biết rằng chính sách của chúng tôi hẳn có chỗ hay, nếu không thì sao đã thịnh vượng trong nửa thế kỷ nay được? Tại những cao lâu đó, khách ăn được đãi như người lương thiện, biết trọng danh dự.Nhưng Kémal không tỏ ra cho họ thấy rằng ông là người thắng."Tôi không đi lại hai lần con đường đời.Ông hỏi lại tôi: "Vậy theo ông, bí quyết đó ở đâu?" Tôi đáp: "Người ta nói rằng ông có thể gọi tên được mười ngàn người".Rồi đúng lúc nó đang vinh hạnh, ba nó vào, như vô tình.