Bao nhiêu hình ảnh biểu trưng, đại diện.Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không.Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi.Nhưng rồi khi có thêm nhiều vết thương và nhiều sẹo, bạn thấy cũng được thôi.Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó.Rồi đau và chấp nhận đau.Ông đã hài lòng chưa? Chỉ một bản và đoạt giải Nobel.Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn.Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc.