Và với đòi hỏi của thời đại, như vậy mới có thể coi là bình thường.Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa.Đầu và da mặt bạn mát lạnh.Đến giờ phút này còn chưa nổ mới dám tin mình là thiên tài chứ.Hai tiếng trước tôi đang… Đang làm gì nhỉ? Mẹ kiếp! Cho tôi 2 tiếng nữa để nhớ ra.(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời).Và thế là thế hệ sau lại phải gánh những tàn tích.Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ.Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho.Chúng tôi cùng đi bộ đi học và cùng đi bộ về.