Đôi khi, điều đó không bao giờ xảy ra.Người ta thường nghĩ rằng tiến trình học tập hay trưởng thành dần dần sẽ khiến chúng ta thay đổi lối cư xử của mình để đối phó với những hậu quả không mong đợi.«Anh ấy chẳng bao giờ cười cả».Cười chính mình là để thừa nhận những nỗ lực vô ích cuối cùng trong việc ngăn chặn sự phá phách của thời gian.Hay chúng ta cần phải chấp nhận rằng đây là những giai đoạn không tránh khỏi, một trong những triệu chứng thông thường của bệnh này?một cơ may cuối cùng để có thể tỏ ra can đảm.Tạo ra một tình trạng phụ thuộc thật sự.Tôi đi đến đó và gọi cho bà.Do đó, chúng ta sẽ có thể hoàn thành những bổn phận cuối cùng của mình và bày tỏ sự biết ơn của mình với món quà của cuộc sống đã được giành cho chúng ta và chúng ta đã tận hưởng lâu đến thế cho đến nay.Tất cả óc hài hước, trong cách nào đó, đều hướng vào hoàn cảnh của con người.
