Họ biết rằng thế nào cũng chết và có mang theo nhiều thuốc phiện để dùng trong những trường hợp như vậy.Tại sao vậy? Vì những người ở trong những phòng ấy thường mê man vào công việc của họ, không còn thời giờ để lo nghĩ về mình.Về sau thất vọng quá, nên trong những bữa tiệc, tôi luôn luôn cố tình xin người bên kể cho nghe những kinh nghiệm, lí tưởng và dự định về tương lai của họ.Tôi yên ổn làm ở đó cho đến chiến tranh, tiệm phải đóng cửa.Tôi tới nơi vào giữa mùa du lịch.Mới đầu tôi cho người ở gái thôi và tự làm hết việc trong nhà cho khỏi ngồi không.Như đã nói, tôi sinh trưởng trong một trại ruộng ở Missouri.Ông Schwab từ đó lấy câu ấy làm châm ngôn hành động.Nhiều phen chúng tôi túi bụi vì việc.Nằm ở giường dễ chịu quá, luôn luôn có người hầu hạ, nên bấy lâu tôi đã tự làm cho tiêu tan cái ý muốn khỏi đau mà không hay.