Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả.Trơ trọi giữa phố đông.Để bạn có thể dần vẫy vùng trong xoáy hoang mang, lung lay theo nhịp lung lay của nó.Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ.Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào.Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt.Tôi cứ mãi im lặng nhìn vào trang sách.Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình.Cái mà là một người thì đứng ở vị trí nào cũng có quyền nói.
