Nhưng như thế là em còn muốn.Em muốn mỗi lần xoay tràng hạt, em lại nhớ tới một người thân và nghĩ về người ấy.Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được.Nhưng đặt mục tiêu rồi.Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói.Và em biết không? Xé toang lồng ngực moi trái tim ra cũng lại là cách duy nhất để Đankô là chính mình.Hắn viết bằng chính tay hắn, một thứ than chì thì phải.Ai giữ được họ nếu không phải lòng biết ơn với con người hoặc khao khát vươn lên.Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình.Tôi cho mình quyền bỏ học đến sở thú mà không báo cho ai cả.
