Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn.Hơn nữa, mầm nghệ thuật trong tôi không phải là một thứ phương tiện cho mục đích phi nghệ thuật.Chỉ biết mình mãi mãi lăn.Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy.Đồng chí ấy sẽ có khoảng nghỉ để hả hê vì câu đùa dí dỏm.Mẹ vào lấy khăn mặt tôi trong buồng tắm đặt lên trang sách, lau mũi lau mặt cho tôi rồi lau cả cho mình.Nhưng nước mắt không nghe tôi.Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh.Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình.Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.