Ông nói rằng không biết và khuyên tôi hỏi "Nghiệp đoàn kiến trúc sư".Tôi chỉ cần hỏi ý họ, đãi họ có thể thống, là tôi muốn gì được nấy".Ông nói với các nhà nhiếp ảnh rằng: "Anh em còn lạ chi việc đó.Tôi quả quyết rằng không khi nào được bảo người khác là họ lầm hết: Phương pháp đó nguy hiểm lắm".Sau cùng, ông Parsons thay đổi chiến thuật và kiếm cách làm thỏa lòng tự ái của viên thu thuế, ông nói: "Tất nhiên tôi cho rằng việc của tôi không quan trọng bằng những việc khác, gai góc hơn nhiều mà ông thường phải giải quyết.Bây giờ, gặp người coi thang máy, người giữ cửa, người bán giấy xe, gặp ai tôi cũng chào hoặc mỉm cười.Thường thường trong những dịp long trọng như vậy, tôi mướn anh hầu bàn Emile lo toan giúp tôi.Cho nên tôi muốn rằng ngày mai các anh lại.Muốn biết tình hình, tư cách một người ra sao, ta chỉ cần xét người đó dùng những phương tiện nào để thỏa mãn thị dục huyễn ngã.Nhưng còn người đó, người ta nghĩ sao? Bạn đã cho người ta tự thấy thấp kém.