Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực.Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi.Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng.Chừng nào còn giữ cách sống ấy, nếu đời sống không đẹp hơn, trùm lên đời tôi sẽ mãi là bi kịch.Nếu không có một lực đẩy cực lớn.Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét.Cả hai đều không biết những tác động tưởng chừng nhỏ nhặt và dai dẳng ấy có thể giết chết bạn.Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.Và đôi lúc bạn muốn thế chứ, để thoát khỏi trạng thái dồn nén.