Biết rõ rằng đó chính là cái quầng chứa nhóm đau khổ.Vượt lên trên vẻ đẹp của hình tướng bề ngoài, ở đây còn có thứ gì đó không thể đặt tên, một thứ gì đó quá lớn lao không thể mô tả bằng lời lẽ, một thứ tinh hoa sâu thẳm, nội tại, và linh thiêng.Nó tạo ra một trường năng lượng có tần số rung động cao bên trong người và chung quanh bạn.Phẫn nộ, căm ghét, tự cảm thán, tội lỗi, giận hờn, u uất, ghen tị, và vân vân, thậm chí cơn cáu kỉnh không đáng kể nhất cũng đều là các hình thức đau khổ.Đừng biến Thiên Chúa thành một nhân thân có hình tướng cụ thể.Tôi có đọc chuyện kể về một triết gia phải khắc kỷ ở Hy Lạp cổ đại rằng, khi được báo người con trai bị chết trong tai nạn, ông ta đáp: “Tôi vốn đã biết nó không bất tử mà”.Đây là chuyện bình thường, và thật là điên rồ.Tôi không muốn đánh mất năng lực phân tích và biện biệt của mình.Hoặc có thể bạn sẽ không thoát khỏi.Nhưng kinh nghiệm dù có đẹp đẽ thế mấy đi nữa cũng đến rồi đi.
