Bố thì ít khen ngợi con cái nhưng một hôm khách đến ăn cơm, mọi người nói chuyện về tôi, tôi ngồi trên tầng nghe loáng thoáng bố ở tầng dưới nói: …nhưng phải nói là nó dám khẳng định mình viết hay.Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc.Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau.Khi thường thường, họ vẫn nhầm lẫn giữa lúc bạn thật và lúc bạn đùa.Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được.Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng.Thấy máu cũng không dồn xuống đầu như mẹ bảo mấy.Nhưng vấn đề đặt ra là đó có phải những sáng tác hay ho cho loài người không.Một con người có thể coi là cư dân cơ bản trong xã hội lí tưởng.Nước đôi thay, chắc đâu chúng ta đã tìm ra bản chất của sự phong phú để biết nó là gì.
