- Mọi người bình tĩnh nào! Ta vẫn chưa nói hết mà.- Khoan đã, thưa Người.- Chắc cậu còn nhớ cái ngày mà gia đình tôi dọn đi lúc chúng ta mới lên mười.Sid lên ngựa chạy thẳng đến giữa rừng.- Người thật sự là Mẹ của các loại đá à? Nếu vậy, chắc Người không biết gì nhiều về cây bốn lá, phải không ạ?Nếu Người không quá mệt thì con xin hỏi Người đôi điều ạ.Với tài năng của mình, cha tôi ngày càng khuếch trương nhà máy đó lên.Những hạt giống may mắn của Cây Bốn Lá thần kỳ đã rơi xuống.- Còn tôi thì không thể nào lầm vào đâu đượccái nhìn thẳng thắn và chân thành của cậu.Tôi biết ơn ông thật nhiều.
