Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.Nên cháu mới dám cãi như thế.Điều mà anh muốn thú nhận là anh cảm thấy mình thật nhỏ bé trước em.Mà chúng lại như cái miệng vực cứ rộng ra mãi.Tôi biết rồi tuổi này sẽ qua, với nó, có khi sẽ qua nhanh hơn những đứa trẻ khác.Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.Chứ không thở dài như những người thân…Kiểu chơi chữ ai chả biết này đôi lúc tự nhiên đến thì dùng thôi, chưa bao giờ thử bẻ đôi từ nhân loại, bẻ ra thấy cũng hay.Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước.Lần vỡ đầu tiên là hồi bạn chừng 6 tuổi, hạnh phúc với tuổi thơ.
