Nếu phân tích kỹ thêm lòng mong mỏi, bồn chồn đó thì ta sẽ thấy nguyên do ở điều này: ta luôn luôn tự cho là phải làm thêm cái gì ngoài bổn phận của ta.Mà thiếu năng lực ấy - nghĩa là thiếu năng lực ra lệnh cho óc làm việc rồi bắt nó tuân lệnh - thì sống không ra sống.Nghĩa là mình phải tự ngắm trân trân cái bộ mặt của mình trong gương, dù có phải thất vọng cũng ráng chịu.Chương trình lập ra thì phải theo nhưng không được coi nó như một ngẫu tượng phải thờ.Có thời giờ thì bạn có thể kiếm ra được tiền bạc - thường là như vậy.Báo sản xuất rất mau là để cho mình đọc mau.Xét kỹ, ta thấy tiền bạc là vật chất tầm thường nhất.Nhưng bạn đừng thất vọng.Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao.Có gì đáng chán đâu? Ngay trong công ty địa ốc cũng có cảnh đẹp lạ lùng, biến hóa của đời sống.
