Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa.Họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Tiếng tôi nhỏ quá.Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm.Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào.Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu.Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt.Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật.Như một con người từng trải, ông không thở phào nhẹ nhõmBa ngày sau, giờ này, tôi sẽ trở lại.Độc giả đâu có ngu đến nỗi vơ đũa cả nắm.