Vào năm 1953,ông và Tenzing Norgay,người dẫn đường sống ở vùng giáp ranh biên giới Nepal và Tây Tạng ,đã là những người đầu tiên đặt chân lên điểm cao nhất -8847,73m của đỉnh Everest.“Thảo nào tôi luôn nghĩ ông là một kẻ đạo đức giả”.Khi ta bị thất bại ,ta cần phải đấu tranh để “leo lên” lại.Mặc dù đổi công việc, nhưng cách tiếp cận với công việc mới của ông không hề thay đổi.“Các thương gia câu cá dưới dòng nước đục.Tôi được trả lương rất hậu.Sau 8 năm, Việt Minh đã chiến đấu và đánh bại Pháp trong trận Điện Biên Phủ.Tuy nhiên, bất kể công việc là gì, tiền lương ra sao, anh luôn mong ước mãnh liệt là làm việc tốt."Có lẽ người Mã Lai cho rằng bằng cách nắm lấy điều dễ dàng ,họ sẽ không cần phải đối mặt với những thử thách mà các cộng đống khác đang phải đương đầu như :chiến tranh,nạn đói và cảnh « nghèo rớt mùng tơi ».Nếu thất bại nữa,ta lại đấu tranh tiếp .
