Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ.Hoặc mở tủ đọc lại thì dễ lại đâm chán đời, bất mãn.Rồi lao đầu vào sáng tác.Tôi từ giã mái trường cấp III.Bố xuống đường đi bộ về trước.Để không kiêu hãnh, khinh bỉ và xa lánh thì bạn phải mặc cảm.Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy.Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm.Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới.Cái đuôi nó rơi xuống màn hình.