Chúng ta đã thật sự mất cô ấy thì cũng đã đủ.Mặt trời chiếu những tia nắng chói loáng đẹp vô cùng, phủ tràn trên mặt kính.Biết thói quen này, một người bạn khác đã có thử đếm số lần nói Bạn biết không của anh ta trong suốt cuộc gặp gỡ kéo dài 20 phút.Tháng giêng năm 1994, một tối nọ nơi hành lang khách sạn Beverly Wilshire (Los Angeles), Al Pacino, Walter Cronkite, vua bóng đá Pele, tôi và một số người khác đang nói chuyện với nhau, chỉ một vài giờ sau một cơn động đất.Tối đó chúng tôi buộc phải kéo dài chương trình thêm 15 phút nữa.Thế là chúng bò ra cười sặc sụa, cười đến chảy cả nước mắt.Thêm vào đó, hãy chọn đúng lúc để gây cười.Sau hết, chắc tang lễ là điều không ai muốn nhưng chúng ta vẫn phải đến đó vì cùng một lý do như nhau: chúng ta yêu người bạn, người thân của chúng ta.Trong bộ phim Quân vương và thiếp (The King and I) có câu Cái gì có là có.Tôi lắp bắp suốt ngày, tập đi tập lại cho buổi phát thanh đầu tiên.