Chúng tôi biết còn có nhiều phần may và theo luật trung bình chúng tôi rất có có hy vọng sống sót được".Rồi đưa cho người quen đọc.Quá khứ đã chết, đừng cho nó sống lại nữa.Nhưng ở đây người ta đã mở mắt giùm tôi và tôi nhận thấy bứt rứt, lo lắng là vô ích quá.Khách ở tiệm nước ăn hai ổ bánh của tôi, rất lấy làm thích.Bạn tự hỏi: "Nếu ta không giải quyết được vấn đề đó thì cái gì tai hại nhất có thể xảy tới cho ta được?".Nhưng chuyện xảy ra thiệt.Vậy tôi có lo lắng cũng là lẽ tự nhiên.Hễ ai lên tiếng phản đối một việc gì là ông liền lo làm cho người đó vừa lòng.Họ biết rằng tới đấy thì phải ngồi nghe mất hàng giờ những lời trách phiền bóng gió, nhưng lời phàn nàn chua xót, và hàng chuỗi những tiếng than thở dài vì số phận.
