Cầu nguyện cho ta cảm giác trút hết gánh nặng và không còn cô độc nữa.Quyết định vậy rồi tôi lên giường ngủ say như một khúc gỗ.Khi ông còn là một tác giả trẻ tuổi hăng hái, ông lo lắng vì mất ngủ, cho nên ông xin một công việc nặng nhọc tại sở Hoả xa trung ương ở Nữu Ước.Sau cùng bạn bình tĩnh xem xét có cách nào cải thiện tình thế được không - cái tình thế mà bạn đã chịu nhận trước rồi đó.Vì sông mổi giây một thay đổi mà người tắm trên khúc sông đocũng vậy.Không nên làm con vẹt.Lúc ấy tôi ở chung với ông.Khi giải ngũ, ở Hải Quân về, tôi được rõ cảm tình của họ.Tự hỏi: ta đã lầm lẫn chỗ nào? Ta đã cải thiện được ở chỗ nào? Đã học thêm được bài gì?Bạn và tôi, chúng ta cũng phải có một sổ tay để ghi số xuất nhập cho tới hết đời ư? Không, không cần.